Quân tử chi giao – Yêu thầm và bi kịch của đời thực

Quân tử chi giao

Tác giả: Lam Lâm

| Bi kịch, hiện đại, BL, 1v1 | Nhậm Ninh Viễn [任宁远] x Khúc Đồng Thu [曲同秋] | BE hết chính văn, HE hết phiên ngoại :”) |

.link edit.

Tôi biết Quân tử chi giao qua một người bạn, vốn là fan của Lam Lâm. Lúc đó, khi vừa lướt qua phần Giới thiệu, chỉ biết lắc đầu cười: “Thôi, ngược luyến tàn tâm đấy. Em sợ lắm, chẳng đọc đâu.” Nhưng một hai tháng trước đây, thi cử xong xuôi rồi, mới tò mò giở ra đọc thử trên tiêu chí đến phần ngược sẽ sẵn sàng bỏ của chạy lấy người, nào ngờ vừa đọc một hai trang đã bị cuốn vào, rồi đến lúc cuối cùng, lòng lại rấm rức cảm thương cho số phận hai con người ấy.

Đọc Quân tử chi giao, tôi tạm không bàn về tính cách con người, vì hễ là đam mỹ, tự động tích cách sẽ bị cường điệu hóa lên dù ít dù nhiều, mà chỉ bàn về cái bi kịch mang đậm chất đời thực trong truyện của chị Lâm.

Bảo chị Lâm viết truyện cũng giống như đang đạo diễn cho một bộ phim truyền hình dài tập, thật sự không phải quá lời. Lam Lâm nổi trội hơn những tác giả khác ở chỗ, cái bi kịch mà chị cố gắng xây dựng không dựa vào những cảnh cưỡng bức, hành hạ của giai đẹp với nhau, mà dựa vào cái chúng ta hay gặp phải nhất và vẫn nguyền rủa hằng ngày trong cuộc sống: sự hiểu lầm. Chúng ta đã thấy trong Khát khao khôn cùng, một Lâm Gia Ngạn cứ mãi hiểu lầm tâm ý của Tiếu Mông, và một Tiếu Mông đôi khi xem xét lòng tốt của Gia Ngạn bằng loại suy nghĩ vô cùng ác cảm [vì ghen, vì yêu, vì vân vân vũ vũ]. Vậy thì giờ, chúng ta lại nhìn thấy một bi kịch chân thật khác ở Quân tử chi giao, nửa đời người của Khúc Đồng Thu chính là một sự nhầm lẫn, sống khổ sở, nuôi con của người khác, và trên hết là yêu nhầm người. Nhậm Ninh Viễn chẳng phải loại người có thể dễ dàng nói, Tôi yêu em, còn Khúc Đồng Thu thì quá đơn sơ để hiểu được chân ý sâu xa của Nhậm Ninh Viễn, thế nên tình cảm của hắn trong mắt anh lại biến thành một loại chiếu cố. Nhầm lẫn tiếp nối nhầm lẫn, đi hết mười mấy năm trời, đến khi tỉnh lại thì mọi việc gần như đã là quá muộn.

Nói “gần như”, vì truyện dù sao cũng là HE, thôi thì coi như một cơ hội cho cả hai cứu vãn tình thế :”3

Truyện của chị Lâm bi kịch, nhưng hấp dẫn ở cái nó rất thực, cũng không quá đà, nên không làm người ta ngấy. Đấy là loại bi kịch không đủ khiến tôi rơi nước mắt, nhưng làm tôi động lòng, và nảy sinh ý nghĩ mong muốn cả hai người họ đều được hạnh phúc.

Nói đến Nhậm Ninh Viễn, lại phải bàn về một bi kịch phổ biến khác trong truyện của Lam Lâm: Yêu Thầm.

Tôi từng đọc đâu đó trong những tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư, chị bảo chị rất thích yêu thầm, vì sự bình lặng, dai dẳng mà sâu sắc của nó. Vậy nên, khi nhìn thấy những dòng đầu tiên về Nhậm Ninh Viễn, tôi bỗng dưng nghĩ rằng, chao, con người này thực không dễ yêu, nhưng một khi đã yêu thì hẳn sẽ yêu đến khắc cốt ghi tâm, thầm lặng mà chẳng dễ phai nhòa.

Quả nhiên Nhậm Ninh Viễn không làm tôi thất vọng.

Hắn yêu, nhưng tình yêu của hắn lại sâu xa, khó dò như đại dương vậy. Đọc hết chính văn và phiên ngoại đầu tiên, nếu không có câu “không mong được cùng một chỗ trên tấm thiệp cưới hồng, chỉ mong được khắc trên cùng một tấm mộ bia” của Nhậm Ninh Viễn, tôi chắc vẫn còn mù mờ không biết hắn có yêu Khúc Đồng Thu thật không, và yêu từ lúc nào. Lam Lâm hay ở điểm, chị không bao giờ bày ra quá rõ tình cảm của nhân vật, mà lặng lẽ kín đáo đưa tình cảm ấy vào trong từng câu văn, từng lời thoại và hành động. Văn của Lam Lâm, dù thiếu một chữ cũng không được. Vì đôi khi, chỉ một chữ cũng đủ tạo tính quyết định cho tình cảm của một con người. Vậy nên, muốn thấu hiểu được những con người trong tác phẩm của Lam Lâm, không chỉ đơn giản đọc thôi là đủ, mà phải suy nghĩ, phải tìm tòi, và trên hết, phải có một niềm tin nhất định vào tình yêu giữa những con người ấy.

Nhậm Ninh Viễn thâm trầm như vậy, Khúc Đồng Thu lại quá giản đơn, làm sao hai người có thể đến với nhau cho được. Trải qua bao nhiêu thâm trầm, cái tình yêu của họ thiếu chính là sự tin tưởng. Bị lừa dối, bị phản bội, một Khúc Đồng Thu hiền lành nhẫn nhịn bị dồn đến đường cùng, căm thù Nhậm Ninh Viễn, hắn lại là loại người không bao giờ giải thích hay biện minh cho mình, làm sao để anh tin hắn lần nữa đây?

Ấy vậy mà Khúc Đồng Thu tin.

Đọc đến đoạn hai người họ đến với nhau, tôi vẫn có đôi chút ngỡ ngàng, nhưng sự ngỡ ngàng ấy lại đi cùng niềm cảm thông và chấp nhận. Lam Lâm có cái thâm thúy riêng của chị. Chị không thích BE, nên mới viết thêm một loạt các phiên ngoại để đôi bên đều được hạnh phúc. Nhưng sự hạnh phúc ấy lại khó làm người ta quên, vì Lam Lâm luôn luôn đặt ra rất nhiều câu hỏi. Vì sao Khúc Đồng Thu tin? Niềm tin của anh sẽ kéo dài trong bao lâu với một Nhậm Ninh Viễn luôn luôn kiệm lời? Lúc hắn quỳ xuống cầu hôn, anh đã suy nghĩ những gì? Từ yêu đến kết hôn, trong lòng Khúc Đồng Thu vẫn luôn ẩn chứa ít nhiều hoài nghi, có phải Nhậm Ninh Viễn chỉ vì muốn Khúc Kha ở lại bên mình mới cần đến anh, có phải Nhậm Ninh Viễn chỉ vì muốn đền bù cho anh mới chấp nhận làm những chuyện này, vậy đến cuối cùng, anh có thực sự tin vào tình yêu của Nhậm Ninh Viễn hay không? Những câu hỏi ấy, Lam Lâm không hề giải đáp, chúng ta chỉ còn cách tự tìm câu trả lời trong chính tác phẩm mà thôi.

Tôi thích bản edit của nntcm, đơn giản vì bạn ấy thể hiện được cái hồn của Lam Lâm, chính là một giọng văn bình thản nhưng khắc khoải, nhẹ nhàng mà vẫn thâm sâu, một Lam Lâm chỉ gợi chứ không tả, một Lam Lâm kể lại câu chuyện như một người ngoài cuộc sáng suốt. Tất cả những thứ ấy đã đúc kết nên Quân tử chi giao, bi kịch của đời thực, tình yêu lặng lẽ một đời người, và hai con người đau đớn trong trò đùa của số phận.

Nói thêm một chút về Nhậm Ninh Viễn, đọc qua vô số đam mỹ rồi, nhưng hắn vẫn là người khiến tôi nhớ lâu nhất. Hắn không quá mạnh mẽ, không quá lạnh lùng, nhưng thủ đoạn và dửng dưng. Tình yêu của hắn cũng rất kỳ lạ, từ bối rối và bồng bột thuở ban đầu, sau mười mấy năm đã biến thành một loại bao dung và kiên nhẫn vô hạn. Những người không hiểu thì bảo hắn tàn nhẫn với Khúc Đồng Thu, còn những người nhìn thấu được con người hắn, tỉ dụ như Diệp Tu Thác, lại nghĩ anh không xứng với sự hi sinh của Nhậm Ninh Viễn. Yêu không được, bỏ chẳng đành. Mười mấy năm ái tình dây dưa không dứt, chẳng mong được cùng đề tên trên tấm thiệp hồng, chỉ mong được cùng người khắc tên trên một tấm mộ bia. Lòng hắn lặng lẽ mà mênh mông, không vì yêu mà thay đổi, nhưng có thể vì yêu mà che giấu chân tình cả cuộc đời.

Vì Nhậm Ninh Viễn khó dò, nên hắn mới thực. Cái thực đấy của Nhậm Ninh Viễn, chính là yếu tố quyết định tình cảm trân trọng mà tôi dành cho hắn, đến tận những dòng cuối cùng vẫn không hề thay đổi.

Đọc Quân tử chi giao không phải là để giải trí, mà để tin tưởng và cảm thông. Nếu bạn muốn tìm một thứ cà phê để bản thân tỉnh táo lại, để đêm đêm có thể khắc khoải theo dõi một tấm chân tình, thì Quân tử chi giao, chính là một lựa chọn vô cùng sáng suốt :”)

 

4 thoughts on “Quân tử chi giao – Yêu thầm và bi kịch của đời thực

  1. Chỉ có thể nói một câu thôi – *cảm động* …. hức…

    Tớ đến với Lam Lâm cũng từ “Quân tử chi dao”, cực mê dọng văn của nntcm

    Thank ~~~

  2. chậc, tự nhiên vô tình mò được bài viết này, đọc cảm nhận của bạn lại cảm động rồi khóc luôn😦 Mình thật sự rất thích quân tử chi giao, dù là công nhận ngược kinh khủng, và cốt truyện thì đau lòng đến mức nhiều khi muốn bỏ luôn. Qua cảm nhận của bạn lại càng thích Nhậm Ninh Viễn (nói thật lúc xong chính văn mình vừa thương mà vừa muốn giết anh, cho anh chôn chung với Khúc Đồng Thu =.=)

  3. Quả thực mình đến vs đam mỹ khá muộn.Nhưng mình cũng đọc đc khá nhiều truyện. Mình là người rất kén truyện. Có hôm dành cả ngày để tìm truyện luôn mà vẫn ko có truyện ưng ý. Rồi ngẫu nhiên mình đến vs Quân tử chi giao. Có thể nói, đọc QTCG 1 lần là sẽ ko bao giờ quên đc. Mình có tật xấu là hay bỏ dở bộ dang đọc, nhưng đối vs QTCG mình lại đọc đi đọc lại mãi vẫn ko chán. QTCG là 1 dư âm khiến mình lâu lâu lại ko khống chế đc mà hoài niệm, lại muốn đọc lại ko dứt ra đc. Đọc đc acmr nhận của bạn về QTCG cũng như Nhâm Ninh Viễn khiến cho mình vô cùng xúc động. Mình cũng có cùng 1 suy nghĩ giống bạn luôn. Đọc bao nhiêu đam rồi nhưng anh Viễn là anh công để lại cho mình ấn tượng sâu sắc nhất. Mình thích cái yêu thầm lăng dai dẳng suốt từ thời niên thiếu bồng bột của anh cho đến lúc anh trưởng thành. Quả thục ko thể tả hết đc xúc cảm của mình về anh cũng như QTCG. Mình chỉ muốn nói vài lời thế thôi. Vì dạo gần đây mình lại trên công cuộc tìm đam mà vẫn ko có bộ nào ưng ý. Bất chợt mình lại nhớ đến QTCG, lại ko ngừng đc cảm giác hoài niệm. Thật sự rất khó để tìm đc bộ nào để lại cho mình dư âm dai dẳng đến thế.
    Cuối cùng mình chỉ muốn nói là bạn có tìm đc bộ nào na ná giống QTCG ko
    Hoặc là truyện mà bạn cảm thấy ấn tượng ấy, giưới thiệu cho mình vs a~ mà HĐ nha bạn, ngược tàn tâm liệt phế càng tốt nga~ :3
    Mình sắp chết đói đến nơi vì bệnh kén rồi :(( .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s