Miên Hoa

Fic cũ :”)

_____

Genres: Shounen Ai. Incest. Angst. Cổ trang v’ ‘v
Rating: T
A/N: Viết trong lúc đang nghe Phong Khởi Thiên Lan của Hà Đồ :”)

 

 

m i ê n  h o a

 

Năm mười tám tuổi, Nhược Hàn ngơ ngẩn nghe ca ca bảo cả đời này hắn sẽ bảo hộ y.

Trong Vọng Tâm Lâu bốn mùa hoa đào nở, chiếc ao giữa sân đã lấm tấm cánh hoa rơi, Lăng Nhược Hàn còn chưa biết cái gì là bảo hộ. Y chỉ biết ca ca nhìn mình, bất đắc dĩ mà bi thương, trong đôi mắt như ánh tà dương còn mang vài phần oán hận. Nhược Hàn ngồi trên sàn, lẩm nhẩm đọc kinh, trong lòng đã sớm buông tay, cũng là tha thứ cho hết thảy.

Như lá phong lìa cành. Tội lỗi một khi đã khắc sâu, thì không thể vãn hồi được nữa.

 

 

~*~

 

 

Nhược Hàn ngay từ lúc sinh ra, đã là một tạo vật vô cùng đẹp đẽ.

Y lớn lên, mang theo độc tính trên cặp môi đỏ mọng, trong ánh mắt ngây thơ như dòng nước không ngừng lưu chuyển, gieo rắc nỗi ám ảnh tận sâu trong lòng cung cấm. Dưới lớp áo trắng mỏng tang, y mang theo bên mình nét mê hoặc của cả một triều đại cổ xưa, u buồn mà trầm tĩnh, thanh cao mà chìm đắm, bung nở như đóa hoa tẩm đầy kịch độc. Nhược Hàn, là thái tử cao cao tại thượng, nhưng cũng là tội nghiệt ngàn năm đang lặng lẽ thành hình.

Không ai được phép nhìn thấy y. Không ai có thể chạm vào y. Vẻ đẹp khiến thế nhân khuynh đảo, từ mười năm trước, đã bị chính Hoàng Thượng tự tay nhốt kín dưới bảy tầng Vọng Tâm Lâu.

Vọng Tâm Lâu u tịch. Bốn bức tường đổ nát phủ rêu phong. Hoa đào che lấp cả mặt ao xanh biếc.

Nhược Hàn ngồi trước thềm lặng lẽ niệm kinh, thản nhiên khinh thường chúng sinh, cũng thản nhiên van cầu được tha thứ.

~*~

 

 

Nhược Hàn có một ca ca.

 

Hắn thường ngồi trước thềm Vọng Tâm Lâu, vào những đêm tối trời chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn lồng phát ra đỏ thẫm. Nhược Hàn ở bên trong, hắn ở bên ngoài. Cách một chấn song, tiếng niệm kinh thanh thoát êm ru vẫn truyền ra như đang ngâm xướng, tựa hồ có thể tẩy sạch cả nhân tâm.

 

Nhược Hàn đã quen với việc hắn ở bên cạnh y, cách một chấn song, hai mắt khép hờ và chăm chú lắng nghe tiếng y lẩm bẩm mười điều tâm niệm. Có đôi khi, hắn khẽ mở mắt ra, đáy mắt sâu thẳm và thâm trầm như đại dương lại hiện lên vô vàn tịch mịch. Nhược Hàn đã quen với hắn như thế, trầm ổn và lạnh lẽo, không cử động, không lên tiếng, như một khối không khí tĩnh lặng tồn tại bên ngoài chấn song. Chỉ cần mở mắt ra, là sẽ cuốn y vào vực sâu không thấy đáy.

 

Nhược Hàn ngẩn ngơ nhìn.

 

“Tại sao không tiếp tục?”

 

Y lại quay về, tâm tư dao động. Tiếng niệm kinh trầm bổng phát ra, kẻ ở bên ngoài bất tri bất giác mỉm cười.

 

Đèn lồng đỏ thẫm. Ánh sáng run rẩy giữa những cơn mưa cuối xuân. Hoa đào xơ xác vương đầy trên mái ngói.

~*~

 

 

Cho đến một ngày, y bảo với hắn. “Ta từ sớm đã không còn trong sạch.”

Nhược Hàn không biết thế nào là sai lầm, thế nào là tội lỗi, nên khi bất giác quay đầu lại, thì tội lỗi đã đè nặng trên người y. Đến mức không thể nào thoát ra được nữa.

Ca ca của Nhược Hàn không hiểu. Y biết hắn không hiểu. Cho nên mới mỗi ngày, mang chiếc đèn lồng đỏ rực đến Vọng Tâm Lâu, ngồi trước thềm gỗ lắng nghe y tụng kinh niệm phật. Cho nên mới mỗi ngày, quan sát y bằng đôi mắt sâu rộng như đại dương nhìn không thấy đáy, tĩnh lặng bình an.

 

Cách một chấn song, là duyên phận cả đời không thể nào chấm dứt.

 

Hắn nằm thật yên. Nhược Hàn ngẩn ngơ nhìn.

 

Tiếng kinh niệm nhất thời đứt quãng.

 

“Tại sao không tiếp tục?”

 

Lần thứ hai hắn hỏi như thế, cũng trong một đêm mưa nhỏ giọt xuống hiên, ánh sáng từ chiếc đèn lồng không biết từ khi nào đã phụt tắt.

 

Bên trong thư phòng, thanh sam của Nhược Hàn xộc xệch nát bươm. Tiếng niệm kinh, dưới cái nhìn tịch mịch của kẻ bên ngoài chấn song, nhất thời im bặt. Phụ hoàng dường như không để ý, vẫn cuồng nhiệt giao hợp với y.

 

Vọng Tâm Lâu u tịch. Bốn bức tường đổ nát phủ rêu phong. Thái tử ngày ngày niệm kinh, cũng chẳng thể tẩy sạch cơ thể vốn từ lâu đã bị ô uế.

 

Mùa xuân ấy, hoa đào không nở.

~*~

 

 

Năm y mười tám tuổi, hắn lên ngôi vua.

Ngày đăng cơ, hắn uống đến say khướt. Say đến mức lạc đến Vọng Tâm Lâu, hoàng bào xộc xệch. Trong ánh mắt ánh trăng phản chiếu, là cả một nỗi u tịch thê lương.

Nhược Hàn cũng đang đứng đấy, dưới gốc hoa đào. Những cánh hoa phủ rợp cả tầm mắt, che đi khuôn mặt mỉm cười của y.

“Phụ hoàng, là do ta giết.”

Nhược Hàn im lặng.

Còn hắn, cười đến thống khổ đau lòng.

Chỉ hai năm sau, bốn vạn binh mã được xuất ra, Hoàng Đế đương thời mang quân đi xâm lược các nước láng giềng. Thiên hạ bốn phương chìm trong máu, cũng là chìm trong biển lửa.

Nhược Hàn rời bỏ Vọng Tâm Lâu. Y được chuyển vào tẩm cung, có kẻ hầu người hạ, nhưng không có hoa đào nở quanh năm, không có chiếc ao nhỏ bốn mùa xanh biếc. Thư phòng im ắng, Nhược Hàn vẫn chăm chú niệm kinh. Duy chỉ có hắn, là đã không thể lắng nghe tiếng lòng của y được nữa.

 

 

~*~

 

 

Yến tiệc được tổ chức mừng Hoàng Thượng thắng trận trở về. Đến nửa đêm, hắn quay lại tẩm cung, trên người phảng phất mùi rượu lâu năm, cùng mùi chiến trường gió sương đang gào thét.

Lòng hắn cũng đang gào thét. Tận sâu trong tâm khảm, đường đường là một bậc đế vương, đang điên cuồng tuyệt vọng mà gào thét.

Cho đến khi được Nhược Hàn ôm lấy trong vòng tay, cũng vẫn không ngừng thổn thức và khắc khoải.

Nhược Hàn đưa tay xoa tấm lưng đầy vết thương của hắn. Cách một lớp hoàng bào, những ngón tay của y, vừa nóng rực, lại vừa bình thản, lướt trên cơ thể đầy những vết sẹo đã khắc sâu, vừa như yêu thương, lại vừa như vô cùng luyến tiếc.

Hắn gối đầu lên người Nhược Hàn, hôn lấy những lọn tóc xõa dài của y. Trong cơn say bồng bềnh như ảo giác, yên bình lắng nghe y lẩm nhẩm xướng lên mười điều tâm niệm.

Cứ thế, hắn mang lời kinh của Nhược Hàn theo đến chốn chiến trường. Mịt mù bụi đất, chiến mã xông pha, máu thấm ướt cả một chân trời dường như là vô tận, chỉ có tiếng kinh niệm của y là bình thản vang lên. Như là ảo giác, như là cơn say, như chỉ mong vĩnh viễn trầm luân giữa hạ trần ai oán.

Hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn mặt trời đỏ ối đang chìm xuống.

Một thân cô độc giữa nơi chiến trường đẫm máu. Rốt cuộc, những gì còn sót lại trong tâm, đều là oán hận.

 

 

~*~

 

 

Khi hắn quyết định tiến vào Vọng Tâm Lâu một lần nữa, thì Nhược Hàn đang trầm mình giữa ao.

Y bước lên bờ, cả người ướt đẫm. Từng lớp áo trong suốt, dính chặt lấy làn da lạnh lẽo như mặt hồ băng. Đôi mắt hoa đào mở to, êm ả chẳng khác nào dòng nước đang lưu chuyển.

Hắn run rẩy, bế Nhược Hàn vào phòng, đưa tay thoát hạ từng lớp y phục trên người y. Nhược Hàn vẫn im lặng, qua chấn song nhìn chăm chăm vào tầng tầng lớp lớp những đám mây chậm chạp trôi trên bầu trời ban trưa nóng rát. Sáng lóa đến mức y phải chau mày.

Hắn đổ lên người y. Bầu trời rực cháy đổ lên người y. Cả vũ trụ tan vỡ này, hết thảy, đều đang đổ lên cơ thể gầy gò đẹp đẽ của y.

Cánh hoa đào xoay vòng giữa không trung, vương trên bốn bức tường ẩm rêu phong rất cũ. Bần thần trong cơn cực cảm cũng đẹp đẽ như những lời kinh, Nhược Hàn lặng lẽ mỉm cười. Nỗi ám ảnh mà phụ hoàng đã đem cả đời ra đánh cược, chôn kín dưới bảy tầng Vọng Tâm Lâu, vào một ngày hoa đào rơi đầy trên bốn bức tường đang suy tàn, lại tái sinh trong cơn cực cảm nhuộm màu tang tóc.

Lý trí đã thiêu đốt thành tro bụi, tội lỗi tung hoành trong lòng cung cấm. Liệu còn có thể vãn hồi nữa sao?

 

“Ca ca à, ta từ sớm, đã không còn trong sạch.”

 

 

~*~

 

 

Hoàng Thượng thua trận. Lần đầu tiên trong suốt mười năm, nhưng cũng là lần cuối cùng. Vì bắt đầu từ ngày ấy, vương quốc trong bàn tay ngài dần dần sụp đổ.

Như một cỗ xe trượt xuống con dốc cao, không thấy điểm dừng.

Những bộ tộc suy tàn bắt đầu đứng lên khởi nghĩa, chiến tranh đổ máu diễn ra suốt năm năm. Nội chiến và ngoại chiến lần lượt ập tới, cuồn cuộn như thủy triều, thấm những đường phố trong màu máu đỏ, con sông chảy qua kinh thành ứ đọng hơi khói lửa, bốc lên đến tận trời cao.

Duy chỉ có Vọng Tâm Lâu, là không hề thay đổi.

Hoa đào quanh năm vẫn nở. Bốn vách tường đã ngả mùi điêu linh. Trên mặt ao xanh biếc, in bóng cả một khoảng trời mênh mông đến vô cùng.

Bên trong thư phòng, Nhược Hàn vẫn luôn chậm rãi niệm kinh. Thứ ngôn ngữ âm trầm thoát tục, vang vọng cả bảy tầng lầu hoang vắng. Bên cạnh y, bậc đế vương mân mê một nhánh hoa đào, hoàng bào mê man trong hơi thở tàn úa.

Hoa nở, rồi hoa tàn. Cả đời người đau khổ triền miên, cuối cùng lại chẳng bằng một cánh hoa tự do tự tại.

Cả hoàng cung, cả địa vị tôn nghiêm cao quý, đến cả vương quốc này, cũng đã không còn quan trọng nữa.

~*~

 

 

Khi quân khởi nghĩa tràn đến hoàng cung, tất cả đều đồng loạt nín thở.

Hoàng Đế ngồi trên ngai vàng, khuôn mặt anh tuấn uy nghi trầm tĩnh. Hoàng bào sáng lóa hung quang. Con người cả một đời lẫm liệt, đứng trên vạn người, thì đến lúc chết cũng vẫn là lẫm liệt.

Duy chỉ có đôi mắt, là lộ ra vài ý khinh thường. Khinh thường quân phản loạn, khinh thường hết thảy chúng sinh, hay là khinh thường chính bản thân mình, có lẽ đến hắn cũng không biết rõ.

Bên cạnh Hoàng Đế là một thiếu niên, âm hàn như băng tuyết. Tay cầm tràng hạt, không ngừng niệm kinh. Thanh y buông hờ hững trên người, sóng mắt êm đềm lưu chuyển. Hắn đã buông tay, vậy y nếu cố gắng giữ lại, cũng đã chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc.
Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc.

 

Hoa nở, rồi hoa tàn. Căn duyên đã định không thể thành. Hữu tình rồi cũng như mây trôi nước chảy. Vậy thì sinh ly tử biệt, còn có gì quan trọng nữa đâu?

 

Quân khởi nghĩa đồng loạt phóng lao đến. Nhược Hàn nhắm mắt, nhưng trong thoáng chốc, ca ca đã dùng cả thân mình để đỡ cho y. Những mũi lao sắc nhọn, rạch nát cả cơ thể. Khắp người Hoàng đế, không nơi nào là không có máu đang tí tách chảy ra.

 

Hận thù đã được trả. Vậy tại sao, tại sao, lòng y lại đau đến mức này?

 

“Ta vốn sinh ra chỉ vì một người, nên dù có chết, cũng chỉ vì một người mà thôi.”

 

Cơ thể nát bấy, máu nhuộm đỏ hoàng bào. Trong hốc mắt dâng trào huyết lệ. Những ngón tay vuốt ve khuôn mặt của Nhược Hàn, vấy bẩn làn da trắng ngần thanh sạch.

 

“Nếu thế gian tất cả đều đã vấy máu, thì ngươi sẽ không còn nhơ bẩn nữa.”

 

Hắn mỉm cười, dịu dàng đến bi ai, rồi ngã xuống.

 

Bậc đế vương khuấy đảo thiên hạ, lấy xác người dựng nên kinh thành, cả một đời chinh chiến oai hùng, rốt cuộc cũng đã an lòng mà ngã xuống.

 

Bao nhiêu năm yêu đến tê tâm liệt phế, vì một người mà đem cả vương quốc trong tay nguyện lòng phá bỏ, đến khi chết thân thể cũng chẳng còn nguyên vẹn, hắn cuối cùng cũng có thể hạnh phúc mà ra đi.

 

Nhược Hàn, ta đem cả cuộc đời này đổi lấy sự thanh sạch cho ngươi. Nên ngươi có thể vì ta, đừng tự căm ghét bản thân mình nữa?

 

Y đổ sụp xuống bên cạnh thân thể ca ca. Chút hơi tàn còn quấn lại trên đầu ngón tay, cũng theo hắn mà tan biến.

 

Lợi dụng người yêu y để trả thù. Tương tư lại bạc tình. Nước chảy mây trôi. Vương quốc dù đã cháy thành tro, nhưng hắn cũng vĩnh viễn không thể ôm lấy y được nữa.

 

Làm thế, rốt cuộc để được gì?

Nhược Hàn, sau cuối, y mới là người mất tất cả.

 

Ta hối hận, ca ca, ta hối hận.

Vọng Tâm Lâu ngày ấy, nếu được quay trở lại, ta sẽ chọn không phải gặp ngươi.

Đời người, dù chỉ một lần tương ngộ, cũng đủ để đau thương vạn kiếp.

 

Nhược Hàn chậm rãi đứng dậy, cả hai tay ôm lấy cơ thể người yêu y đã lạnh ngắt.

 

Về thôi, ca ca. Ta mang ngươi về Vọng Tâm Lâu, có chiếc ao bốn mùa xanh biếc, có quanh năm hoa đào nở, mỗi buổi tối lại có ánh đèn lồng đỏ rực lung linh chiếu sáng.

Về thôi, ca ca. Ta mang ngươi về Vọng Tâm Lâu, có tiếng kinh cầu, có kí ức chúng ta ở bên nhau, có u tịch ngàn năm bất biến.

Hoa nở, rồi hoa tàn. Sinh ly tử biệt, thì có gì là quan trọng đâu.

Luân hồi chuyển kiếp. Chỉ mong kiếp sau, giữa vạn người có thể gặp lại nhau. Lần này hữu duyên, ta cũng sẽ không phụ tình.

Để một lần nữa, ca ca, đôi mắt ngươi lại bình thản như đại dương, sâu rộng nhìn không thấy đáy.

 

Chờ đến kiếp sau, ca ca,

ta sẽ lại yêu ngươi thêm một lần nữa.
End
17/11/11

One thought on “Miên Hoa

  1. Nàng viết hay lắm😀
    Lúc đầu ta còn tưởng nàng edit cơ🙂
    Đọc cái này, nghe nhạc, thấy man mác sao á…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s